(Truyện của VanTienSinh)
Bầu trời xanh thăm thẳm không một gợn mây, nắng gay gắt, hơi nóng toả ra hầm hập như một trong một lò nướng. Trong nhà hàng tiếng cười nói rôm rả và tiếng cụng ly lốp bốp của những kẻ lắm tiền thi thoảng vang ra ngoài, qua hai tấm cửa kiếng đi vào nhà hàng khi có người bước ra. Chị ngồi đó, mắt bỗng như sáng lên khi thấy có ai đó ra khỏi nhà hàng, vưà chià bàn tay đen nhẻm và dơ dáy, chị vưà thì thào như để nói cho mình nghe :
- Anh ơi, xin rủ lòng thương...
- Tránh ra, đồ lười biếng không chịu đi làm...
Người đàn ông vừa rút chiếc khăn mùi xoa trong tuí aó ra che mũi, và nhanh chóng chui vào xe. Tiếng sập cưả xe vang lên, kèm theo là một câu chưỉ thề và nụ cười thoả mãn của kẻ may mắn. Hắn xoa bụng và bảo tài xế
- Kiếm chỗ nghỉ trưa nha chú mày.
Hắn lim dim mắt nghĩ tới những giây phút sắp tới...
Chị cúi mặt, cắn răng cố nén lại những giọt nước mắt chưẳn bị trào ra. Đột nhiên chị cảm thấy tức ngực và bật lên tiếng ho khan, cơn ho càng lúc càng dữ làm chị gập cong cả người lại sau đó chị nhổ ra một bãi đờm đầy máu.
Không khí chợt dịu lại, có một vài đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẫm. Một cơn gió nhẹ thổi qua ve vuốt đôi bờ má hốc hác, như an ủi nỗi đau cuả chị. Chị từ từ ngẩng đầu lên và vào lúc đó một tấm giấy theo cơn gió bay thẳng vào mặt, che ngang cặp mắt chị. Từ từ giơ bàn tay gầy guộc và đen nhẻm cáu đầy bụi đất lên gỡ tờ giấy trên mặt, chị định vứt đi. Bỗng chị nheo mắt nhìn lại tờ giấy, hoá ra là tờ vé số chiều xổ đang bốc lên một mùi thơm nhè nhẹ. Chị ngẫm nghĩ giây lát rồi nhẹ nhàng cất tờ vé số vào túi.
Đêm đã khuya, trên cầu thi thoảng có tiếng xe chạy qua. Dưới gầm cầu bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của dòng sông đen kịt bị ô nhiễm, mấy chục con người đang nằm lăn lóc qua đêm. Chị nằm cách xa mọi người trong 1 chiếc bao bố, chốc chốc cơn ho làm chị phải bật cả người ngồi dậy. Trăng đã mọc tròn vành vạnh lưng chừng trời soi bóng chị kéo dài bên bờ sông. Chị quay nghiêng ngắm trăng và ký ức từ xa xưa cuồn cuộn kéo về như mơí ngày hôm qua.
Ngày còn bé, vào những đêm sáng trăng chị cùng với lũ trẻ trong làng nô đuà không biết mệt cho đến khi quá khuya, người lớn cầm roi ra doạ thì mới chịu về ngủ. Lớn thêm một tí thì vào những đêm trăng, chị đã biết buồn khi cha không còn nưã. Cha chị đã mãi mãi ra đi khi một chiếc xe khách giành đường đã tông thẳng vào xe đạp của ông. Lớn thêm tí nưã thì mẹ trả chị về cho nội, theo chồng mới đi làm ăn nơi xa. Từ đó chị không còn nhận được tin của bà nữa. Khi bước vào tuổi trưởng thành thì nội mất. Mấy ông bác tranh nhau nhà của nội. Mong chị đi nhanh chừng nào càng tốt chừng đó. Rời làng quê nơi sanh ra và nuôi dưỡng chị lớn lên, nhưng đối với chị đã hoàn toàn ghẻ lạnh, chị vào thành phố.
Nhờ một người quen cùng quê giới thiệu, chị vào làm Ôsin cho một gia đình giàu có. Được nữa năm chị bỗng phát hiện ông chủ có cái nhìn khác lạ mỗi khi nhìn chị. Vào một đêm trăng, ông chủ đã cưỡng hiếp lấy đi đời con gái của chị khi chị đang ngủ. Sợ mất việc chị đã lặng im không dám nói với ai. Ông chủ được thể lâu lâu lại mò vào phòng chị. Lâu ngày bà chủ cũng phát hiện ra và đã đuổi chị ra khỏi nhà.
Đau đớn và uất hận, chị đi trên đường phố như người mộng du, lên ngay chiếc xe đầu tiên khi gã thanh niên ngỏ lời chở chị về nhà. Gã chở chị tới một ngôi nhà sang trọng, sau này chị mới biết đó là động mại dâm. Kể từ đó cả ngày lẫn đêm chị phải tiếp hàng tá ông khách thừa tiền rửng mỡ. Chị ngày càng khô héo như cây thiếu nước, cho đến một ngày chị bắt đầu ho và cơn ho càng lúc càng dữ dội theo thời gian, khủng khiếp hơn là trong đờm cuả chị máu càng ngày càng nhiều.
Tiếng xe chạy rầm rập trên cầu, tiếng gọi nhau í ới dưới cầu đã làm chị thức giấc. Một ngày mới lại bắt đầu, một ngày với nhịp sống hối hả mưu sinh, một ngày mà chị sẽ nhớ mãi cho đến khi chết. Chị uể oải ngồi dậy và oằn cả người vì cơn ho chợt tới, há miệng phun ra một bãi đàm lẫn máu chị nằm vật ra thở hổn hển.
Lê người tới đầu cầu, chị cảm thấy đầu váng mắt hoa. Càng ngày chị càng thấy mình yếu dần, nhiều lúc chị nghĩ chỉ cần lăn ra sông, là giũ bỏ hết tất cả những đau đớn ê chề của kiếp sống làm người, nhưng rồi chị lại không muốn. Tự đáy lòng chị vẫn nuôi một hy vọng mơ hồ về ngày mai, dù chẳng biết nó là gì có tốt đẹp hơn hiện tại không, sau bao nỗi đắng cay ê chề đã đến với chị? Dù sao chị cũng vẫn hy vọng như hàng ngày chị mong chờ, hy vọng vào lòng tốt cuả đồng loại để duy trì sự sống.
Một em bé đang mời người qua đường mua xổ số, chị nhìn em bé với cái nhìn đầy thương cảm rồi tự hỏi trong lòng sau này lớn lên nó có hết khổ không? Chị lắc lắc đầu như xua đi ký ức của mình. Chị đang tính đi tiếp, chợt như nhớ ra điều gì chị cất tiếng kêu :
- Bé ơi.
- Chị kêu em hả ? - Cô bé quay lại và nụ cười cầu tài vừa mở đã tắt ngấm khi thấy chị.
- Uh, em dò dùm chị tờ vé số...Chị chợt buồn hiu khi thấy cái mặt bí xị của cô bé nhìn thấy khách hàng không mong đợi.
- Thôi được đưa đây em dò dùm cho. - Cô bé chợt sốt sắng như cảm thấy mình có lỗi.
- Tr...ú...ng rồi. - Cô bé đột nhiên hét toáng lên.- Bà con ơi có người trúng số nè, có người trúng đặc biệt nè.- Cô bé vừa nhảy vừa hét như chính cô mới là người trúng số.
Mọi người xung quanh lập tức túa lại để xem, bắt đầu từ anh thợ vá xe gần đó, cho tới chị bán xôi đang bán cho khách bên kia đường cũng quẳng gánh chạy qua. Chẳng mấy chốc đã chật kín người bao quanh chị và em bé vé số.
Họ nâng niu tờ vé số, hết nhìn vào cuốn sổ dò số của em bé lại nhìn vào tờ vé số, hân hoan như chính họ là người trúng số vậy. Giây phút sững sờ qua đi họ mới nhìn lại chủ nhân của tờ vé số thì thấy chị ngồi như ngây dại, trên má đang chảy những dòng lệ mà cả khi đau khổ nhất chị cũng ráng cắn răng ngậm vào lòng. Chị bỗng thấy trên đời này quả thật có hai chữ công bằng, tia hy vọng nhỏ nhoi ấp ủ trong lòng chị giờ đã thành hiện thực, cổ họng chị nghẹn lại, cơn ho lại ập tới làm chị phải gập đôi người lại.
Một đoàn người rồng rắn kéo tới Đại lý xổ số, chị như đang đi trong mơ, chị cảm thấy yêu mến tất cả bọn họ, trong lòng nhẩm tính sẽ cho họ một ít lộc trời cho. Chị sẽ kiếm 1 căn nhà rẻ tiền, cho những người bạn lâu nay cùng ở dưới gầm cầu với chị về ở chung. Chị sẽ đi học nghề uốn tóc chẳng hạn, chị sẽ có những đứa con kháu khỉnh với người chồng yêu thương mình, và...
- Đồ ăn cắp, bắt lấy nó. - Có tiếng thét lên cắt ngang dòng suy nghĩ của chị, kéo chị về với thực tại. Chị giật nẩy người khi thấy hai cảnh sát mặc quân phục đứng trước mặt chị, họ mặt lạnh như băng chầm chậm nói với chị từng chữ :
- Mời cô đi theo chúng tôi ngay lập tức, có người tố cáo cô ăn cắp.
Chị giật bắn người khi thấy thấp thoáng phiá sau hai cảnh sát, hình ảnh người đàn ông hôm qua ra khỏi nhà hàng miệng thì la lớn, trong khi tay chỉ về phía chị, chị từ từ quỵ xuống.
Hai tháng sau, chị đứng trong phiên toà với tư cách là bị cáo, nguyên cáo là gã đàn ông mà chị gặp lúc hắn ra khỏi nhà hàng cầm khăn mùi xoa che mũi leo lên xe. Hắn ngồi bệ vệ, tự mãn ưỡn cái bụng to đùng được nuôi dưỡng hàng ngày từ các nhà hàng, quán ăn. Hắn liếc mắt về phiá chị ánh mắt loé lên một tia nhìn gian ác, nở một nụ cười thoả mãn đểu giả trên khuôn mặt bóng lưỡng đỏ hồng. Hơi ngả người ra sau hắn lim dim mắt nhớ lại :
- Ngày mai mày với hai thằng kia bao tao đi Thái chơi nha mậy, đúng là mày giàu còn giàu thêm.- Tiếng cười phấn khích nổi lên trong điện thoại.
- Mày khùng hả - Hắn hét lên trong điện thoại đầu óc lơ ngơ như từ cung trăng rớt xuống trái đất.
- Không có khùng đâu, ngày mai mày không dẫn anh em đi, tao bye mày luôn đó. - Tiếng cười kéo dài trong điện thoại và bạn hắn tắt máy.
Hắn thiếu điều muốn nhảy dựng lên, sao lại có chuyện gì kỳ lạ vậy. Mà hắn biết bạn hắn không nói chơi bao giờ, con của Sếp lớn nói vậy chắc chắn là có lý do. Hắn liền lật đật điện thoại cho một trong hai thằng bạn của hắn, hắn vỡ lẻ vì sao con cuả Sếp lớn điện cho hắn. Hồi chiều trong bàn nhậu đang cao hứng, hắn mua hết vé số của người bán vé số. Trong 15 xấp vé chỉ có 1 xấp còn lại 3 vé, hắn đưa 14 xấp cho con Sếp lớn để chứng tỏ lòng nhiệt thành, còn lại 3 vé lẻ thì hắn lấy 1 còn lại chia cho 2 thằng bạn. Thực ra, chủ yếu là hắn muốn chứng tỏ lòng trung thành với Sếp, chứ chẳng trông mong gì vào mấy cái xổ số. Vì so với tài sản kếch sù của hắn thì 100 vé đặc biệt có là gì. Hắn vào trong phòng lục túi và đột nhiên thẫn thờ. Hắn lục đi lục lại vẫn không thấy, thiếu điều hắn muốn xé nát bộ quần áo.
Sáng nay thức dậy hắn cảm thấy nỗi khó chịu càng lúc càng dâng cao, đáng lẽ được một khoản tiền trên trời rơi xuống chiêu đãi con Sếp lớn, tự nhiên bây giờ phải bỏ tiền túi thế là thành mất hai khoản tiền. Càng nghĩ hắn càng bực đến xì khói, gọi điện đặt vé maý bay đi Thái chơi mà mặt hắn như đi đưa đám ma.
Ngồi trong xe ra sân bay hắn tự xỉ vả cái tội đoảng của mình không biết bao nhiêu lần. Xe từ từ dừng lại khi tới ngã tư đèn đỏ. Hắn lơ đãng nhìn qua phía bên kia đường, thấy một đoàn người rồng rắn đang kéo tới Đại lý xổ số, trong mắt hắn thoáng qua hình ảnh người đàn bà đáng thương hôm qua ngửa tay xin tiền hắn, nhưng hắn không cho còn rút chiếc khăn mùi xoa từ trong túi ra ghê tởm che mũi.
- Chiếc khăn mùi xoa nơi túi aó, vé số cũng trong túi áo . Mắt hắn loé sáng.
Quan toà nhìn xuống vành móng ngựa quan sát bị cáo, trong mắt ông hiện ra hình ảnh người đàn bà đáng thương, dáng vẻ cam chịu, người héo uá như lá muà thu, nhìn quặt quẹo như cây non sau cơn bão, thi thoảng lại gập người xuống ho, làm ông cũng bất nhẫn trong lòng. Nhưng với phong bì lót tay còn cảm thấy hơi ấm của nó ở dưới mông ông đang lan toả, nghĩ tới buổi chiêu đãi sau phiên toà thì ông thấy lòng mình cứng lại. Uh thì nhân chứng, vật chứng đầy đủ, tờ vé số còn vương mùi nước hoa đắt tiền của chủ nhân nó ông còn băn khoăn gì nưã. Nhưng mà ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, vài phút nữa dưới phán quyết của ông, người đàn bà này phải chịu sự trừng phạt của pháp luật cho tội lỗi của mình, suốt đời còn lại mang danh ăn cắp. Ông lắc lắc đầu như thể xua đi những ý nghĩ đang nảy sinh trong lòng, như đã quyết định ông nhìn về phía chị và nói :
- Bị cáo được nói lời cuối cùng trước khi tuyên án.
Chị ngẩng đầu từ từ ngước cặp mắt vô hồn nhìn quan toà, sau đó đờ đẫn nhìn vào cái cân công lý rồi chị chậm rãi nói :
- Cám ơn quan toà.
Ông cảm thấy chấn động, gương mặt ông lúc trắng lúc xanh, một lúc sau mới trầm ổn trở lại. Cầm bản tuyên án ông cố đọc cho nhanh và kết thúc phiên toà. Ông đi như chạy, biến mất sau cánh cưả sau lưng ông.
Hắn đứng dậy nhìn về phiá chị, định nở một nụ cười đểu giả nhưng nụ cười chưa thành hình thì hắn như bị một cú đánh trời giáng, lần đầu tiên hắn mới biết thế nào là lạnh xương sống khi hắn thấy trong mắt chị, không phải là lòng hận thù mà là một sự khinh bỉ, ghê tởm của một con người đối với một con vật.
Hai người cảnh sát còng tay chị dẫn ra chiếc xe tù bịt bùng đang chờ sẵn, từ phía ngoài sân toà bỗng nhiên uà vào một đám người rách rưới hôi hám. Người thì dúi vào tay chị ổ bánh mỳ, người thì cái áo, người thì tíu tít thăm hỏi...Mắt chị sáng lên long lanh hạnh phúc, đôi dòng lệ từ từ trào ra. Chiếc xe từ từ lăn bánh đưa chị về trại giam nhưng tâm hồn cuả chị đã hoàn toàn được tự do.
- Tránh ra, đồ lười biếng không chịu đi làm...
Người đàn ông vừa rút chiếc khăn mùi xoa trong tuí aó ra che mũi, và nhanh chóng chui vào xe. Tiếng sập cưả xe vang lên, kèm theo là một câu chưỉ thề và nụ cười thoả mãn của kẻ may mắn. Hắn xoa bụng và bảo tài xế
- Kiếm chỗ nghỉ trưa nha chú mày.
Hắn lim dim mắt nghĩ tới những giây phút sắp tới...
Chị cúi mặt, cắn răng cố nén lại những giọt nước mắt chưẳn bị trào ra. Đột nhiên chị cảm thấy tức ngực và bật lên tiếng ho khan, cơn ho càng lúc càng dữ làm chị gập cong cả người lại sau đó chị nhổ ra một bãi đờm đầy máu.
Không khí chợt dịu lại, có một vài đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẫm. Một cơn gió nhẹ thổi qua ve vuốt đôi bờ má hốc hác, như an ủi nỗi đau cuả chị. Chị từ từ ngẩng đầu lên và vào lúc đó một tấm giấy theo cơn gió bay thẳng vào mặt, che ngang cặp mắt chị. Từ từ giơ bàn tay gầy guộc và đen nhẻm cáu đầy bụi đất lên gỡ tờ giấy trên mặt, chị định vứt đi. Bỗng chị nheo mắt nhìn lại tờ giấy, hoá ra là tờ vé số chiều xổ đang bốc lên một mùi thơm nhè nhẹ. Chị ngẫm nghĩ giây lát rồi nhẹ nhàng cất tờ vé số vào túi.
Đêm đã khuya, trên cầu thi thoảng có tiếng xe chạy qua. Dưới gầm cầu bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của dòng sông đen kịt bị ô nhiễm, mấy chục con người đang nằm lăn lóc qua đêm. Chị nằm cách xa mọi người trong 1 chiếc bao bố, chốc chốc cơn ho làm chị phải bật cả người ngồi dậy. Trăng đã mọc tròn vành vạnh lưng chừng trời soi bóng chị kéo dài bên bờ sông. Chị quay nghiêng ngắm trăng và ký ức từ xa xưa cuồn cuộn kéo về như mơí ngày hôm qua.
Ngày còn bé, vào những đêm sáng trăng chị cùng với lũ trẻ trong làng nô đuà không biết mệt cho đến khi quá khuya, người lớn cầm roi ra doạ thì mới chịu về ngủ. Lớn thêm một tí thì vào những đêm trăng, chị đã biết buồn khi cha không còn nưã. Cha chị đã mãi mãi ra đi khi một chiếc xe khách giành đường đã tông thẳng vào xe đạp của ông. Lớn thêm tí nưã thì mẹ trả chị về cho nội, theo chồng mới đi làm ăn nơi xa. Từ đó chị không còn nhận được tin của bà nữa. Khi bước vào tuổi trưởng thành thì nội mất. Mấy ông bác tranh nhau nhà của nội. Mong chị đi nhanh chừng nào càng tốt chừng đó. Rời làng quê nơi sanh ra và nuôi dưỡng chị lớn lên, nhưng đối với chị đã hoàn toàn ghẻ lạnh, chị vào thành phố.
Nhờ một người quen cùng quê giới thiệu, chị vào làm Ôsin cho một gia đình giàu có. Được nữa năm chị bỗng phát hiện ông chủ có cái nhìn khác lạ mỗi khi nhìn chị. Vào một đêm trăng, ông chủ đã cưỡng hiếp lấy đi đời con gái của chị khi chị đang ngủ. Sợ mất việc chị đã lặng im không dám nói với ai. Ông chủ được thể lâu lâu lại mò vào phòng chị. Lâu ngày bà chủ cũng phát hiện ra và đã đuổi chị ra khỏi nhà.
Đau đớn và uất hận, chị đi trên đường phố như người mộng du, lên ngay chiếc xe đầu tiên khi gã thanh niên ngỏ lời chở chị về nhà. Gã chở chị tới một ngôi nhà sang trọng, sau này chị mới biết đó là động mại dâm. Kể từ đó cả ngày lẫn đêm chị phải tiếp hàng tá ông khách thừa tiền rửng mỡ. Chị ngày càng khô héo như cây thiếu nước, cho đến một ngày chị bắt đầu ho và cơn ho càng lúc càng dữ dội theo thời gian, khủng khiếp hơn là trong đờm cuả chị máu càng ngày càng nhiều.
Tiếng xe chạy rầm rập trên cầu, tiếng gọi nhau í ới dưới cầu đã làm chị thức giấc. Một ngày mới lại bắt đầu, một ngày với nhịp sống hối hả mưu sinh, một ngày mà chị sẽ nhớ mãi cho đến khi chết. Chị uể oải ngồi dậy và oằn cả người vì cơn ho chợt tới, há miệng phun ra một bãi đàm lẫn máu chị nằm vật ra thở hổn hển.
Lê người tới đầu cầu, chị cảm thấy đầu váng mắt hoa. Càng ngày chị càng thấy mình yếu dần, nhiều lúc chị nghĩ chỉ cần lăn ra sông, là giũ bỏ hết tất cả những đau đớn ê chề của kiếp sống làm người, nhưng rồi chị lại không muốn. Tự đáy lòng chị vẫn nuôi một hy vọng mơ hồ về ngày mai, dù chẳng biết nó là gì có tốt đẹp hơn hiện tại không, sau bao nỗi đắng cay ê chề đã đến với chị? Dù sao chị cũng vẫn hy vọng như hàng ngày chị mong chờ, hy vọng vào lòng tốt cuả đồng loại để duy trì sự sống.
Một em bé đang mời người qua đường mua xổ số, chị nhìn em bé với cái nhìn đầy thương cảm rồi tự hỏi trong lòng sau này lớn lên nó có hết khổ không? Chị lắc lắc đầu như xua đi ký ức của mình. Chị đang tính đi tiếp, chợt như nhớ ra điều gì chị cất tiếng kêu :
- Bé ơi.
- Chị kêu em hả ? - Cô bé quay lại và nụ cười cầu tài vừa mở đã tắt ngấm khi thấy chị.
- Uh, em dò dùm chị tờ vé số...Chị chợt buồn hiu khi thấy cái mặt bí xị của cô bé nhìn thấy khách hàng không mong đợi.
- Thôi được đưa đây em dò dùm cho. - Cô bé chợt sốt sắng như cảm thấy mình có lỗi.
- Tr...ú...ng rồi. - Cô bé đột nhiên hét toáng lên.- Bà con ơi có người trúng số nè, có người trúng đặc biệt nè.- Cô bé vừa nhảy vừa hét như chính cô mới là người trúng số.
Mọi người xung quanh lập tức túa lại để xem, bắt đầu từ anh thợ vá xe gần đó, cho tới chị bán xôi đang bán cho khách bên kia đường cũng quẳng gánh chạy qua. Chẳng mấy chốc đã chật kín người bao quanh chị và em bé vé số.
Họ nâng niu tờ vé số, hết nhìn vào cuốn sổ dò số của em bé lại nhìn vào tờ vé số, hân hoan như chính họ là người trúng số vậy. Giây phút sững sờ qua đi họ mới nhìn lại chủ nhân của tờ vé số thì thấy chị ngồi như ngây dại, trên má đang chảy những dòng lệ mà cả khi đau khổ nhất chị cũng ráng cắn răng ngậm vào lòng. Chị bỗng thấy trên đời này quả thật có hai chữ công bằng, tia hy vọng nhỏ nhoi ấp ủ trong lòng chị giờ đã thành hiện thực, cổ họng chị nghẹn lại, cơn ho lại ập tới làm chị phải gập đôi người lại.
Một đoàn người rồng rắn kéo tới Đại lý xổ số, chị như đang đi trong mơ, chị cảm thấy yêu mến tất cả bọn họ, trong lòng nhẩm tính sẽ cho họ một ít lộc trời cho. Chị sẽ kiếm 1 căn nhà rẻ tiền, cho những người bạn lâu nay cùng ở dưới gầm cầu với chị về ở chung. Chị sẽ đi học nghề uốn tóc chẳng hạn, chị sẽ có những đứa con kháu khỉnh với người chồng yêu thương mình, và...
- Đồ ăn cắp, bắt lấy nó. - Có tiếng thét lên cắt ngang dòng suy nghĩ của chị, kéo chị về với thực tại. Chị giật nẩy người khi thấy hai cảnh sát mặc quân phục đứng trước mặt chị, họ mặt lạnh như băng chầm chậm nói với chị từng chữ :
- Mời cô đi theo chúng tôi ngay lập tức, có người tố cáo cô ăn cắp.
Chị giật bắn người khi thấy thấp thoáng phiá sau hai cảnh sát, hình ảnh người đàn ông hôm qua ra khỏi nhà hàng miệng thì la lớn, trong khi tay chỉ về phía chị, chị từ từ quỵ xuống.
Hai tháng sau, chị đứng trong phiên toà với tư cách là bị cáo, nguyên cáo là gã đàn ông mà chị gặp lúc hắn ra khỏi nhà hàng cầm khăn mùi xoa che mũi leo lên xe. Hắn ngồi bệ vệ, tự mãn ưỡn cái bụng to đùng được nuôi dưỡng hàng ngày từ các nhà hàng, quán ăn. Hắn liếc mắt về phiá chị ánh mắt loé lên một tia nhìn gian ác, nở một nụ cười thoả mãn đểu giả trên khuôn mặt bóng lưỡng đỏ hồng. Hơi ngả người ra sau hắn lim dim mắt nhớ lại :
- Ngày mai mày với hai thằng kia bao tao đi Thái chơi nha mậy, đúng là mày giàu còn giàu thêm.- Tiếng cười phấn khích nổi lên trong điện thoại.
- Mày khùng hả - Hắn hét lên trong điện thoại đầu óc lơ ngơ như từ cung trăng rớt xuống trái đất.
- Không có khùng đâu, ngày mai mày không dẫn anh em đi, tao bye mày luôn đó. - Tiếng cười kéo dài trong điện thoại và bạn hắn tắt máy.
Hắn thiếu điều muốn nhảy dựng lên, sao lại có chuyện gì kỳ lạ vậy. Mà hắn biết bạn hắn không nói chơi bao giờ, con của Sếp lớn nói vậy chắc chắn là có lý do. Hắn liền lật đật điện thoại cho một trong hai thằng bạn của hắn, hắn vỡ lẻ vì sao con cuả Sếp lớn điện cho hắn. Hồi chiều trong bàn nhậu đang cao hứng, hắn mua hết vé số của người bán vé số. Trong 15 xấp vé chỉ có 1 xấp còn lại 3 vé, hắn đưa 14 xấp cho con Sếp lớn để chứng tỏ lòng nhiệt thành, còn lại 3 vé lẻ thì hắn lấy 1 còn lại chia cho 2 thằng bạn. Thực ra, chủ yếu là hắn muốn chứng tỏ lòng trung thành với Sếp, chứ chẳng trông mong gì vào mấy cái xổ số. Vì so với tài sản kếch sù của hắn thì 100 vé đặc biệt có là gì. Hắn vào trong phòng lục túi và đột nhiên thẫn thờ. Hắn lục đi lục lại vẫn không thấy, thiếu điều hắn muốn xé nát bộ quần áo.
Sáng nay thức dậy hắn cảm thấy nỗi khó chịu càng lúc càng dâng cao, đáng lẽ được một khoản tiền trên trời rơi xuống chiêu đãi con Sếp lớn, tự nhiên bây giờ phải bỏ tiền túi thế là thành mất hai khoản tiền. Càng nghĩ hắn càng bực đến xì khói, gọi điện đặt vé maý bay đi Thái chơi mà mặt hắn như đi đưa đám ma.
Ngồi trong xe ra sân bay hắn tự xỉ vả cái tội đoảng của mình không biết bao nhiêu lần. Xe từ từ dừng lại khi tới ngã tư đèn đỏ. Hắn lơ đãng nhìn qua phía bên kia đường, thấy một đoàn người rồng rắn đang kéo tới Đại lý xổ số, trong mắt hắn thoáng qua hình ảnh người đàn bà đáng thương hôm qua ngửa tay xin tiền hắn, nhưng hắn không cho còn rút chiếc khăn mùi xoa từ trong túi ra ghê tởm che mũi.
- Chiếc khăn mùi xoa nơi túi aó, vé số cũng trong túi áo . Mắt hắn loé sáng.
Quan toà nhìn xuống vành móng ngựa quan sát bị cáo, trong mắt ông hiện ra hình ảnh người đàn bà đáng thương, dáng vẻ cam chịu, người héo uá như lá muà thu, nhìn quặt quẹo như cây non sau cơn bão, thi thoảng lại gập người xuống ho, làm ông cũng bất nhẫn trong lòng. Nhưng với phong bì lót tay còn cảm thấy hơi ấm của nó ở dưới mông ông đang lan toả, nghĩ tới buổi chiêu đãi sau phiên toà thì ông thấy lòng mình cứng lại. Uh thì nhân chứng, vật chứng đầy đủ, tờ vé số còn vương mùi nước hoa đắt tiền của chủ nhân nó ông còn băn khoăn gì nưã. Nhưng mà ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, vài phút nữa dưới phán quyết của ông, người đàn bà này phải chịu sự trừng phạt của pháp luật cho tội lỗi của mình, suốt đời còn lại mang danh ăn cắp. Ông lắc lắc đầu như thể xua đi những ý nghĩ đang nảy sinh trong lòng, như đã quyết định ông nhìn về phía chị và nói :
- Bị cáo được nói lời cuối cùng trước khi tuyên án.
Chị ngẩng đầu từ từ ngước cặp mắt vô hồn nhìn quan toà, sau đó đờ đẫn nhìn vào cái cân công lý rồi chị chậm rãi nói :
- Cám ơn quan toà.
Ông cảm thấy chấn động, gương mặt ông lúc trắng lúc xanh, một lúc sau mới trầm ổn trở lại. Cầm bản tuyên án ông cố đọc cho nhanh và kết thúc phiên toà. Ông đi như chạy, biến mất sau cánh cưả sau lưng ông.
Hắn đứng dậy nhìn về phiá chị, định nở một nụ cười đểu giả nhưng nụ cười chưa thành hình thì hắn như bị một cú đánh trời giáng, lần đầu tiên hắn mới biết thế nào là lạnh xương sống khi hắn thấy trong mắt chị, không phải là lòng hận thù mà là một sự khinh bỉ, ghê tởm của một con người đối với một con vật.
Hai người cảnh sát còng tay chị dẫn ra chiếc xe tù bịt bùng đang chờ sẵn, từ phía ngoài sân toà bỗng nhiên uà vào một đám người rách rưới hôi hám. Người thì dúi vào tay chị ổ bánh mỳ, người thì cái áo, người thì tíu tít thăm hỏi...Mắt chị sáng lên long lanh hạnh phúc, đôi dòng lệ từ từ trào ra. Chiếc xe từ từ lăn bánh đưa chị về trại giam nhưng tâm hồn cuả chị đã hoàn toàn được tự do.